Lastest Articles

Hiển thị các bài đăng có nhãn Blog - Phim. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Blog - Phim. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2016

Harry Potter và đứa trẻ bị nguyền rủa

2 nhận xét

Harry Potter và trẻ em bị nguyền rủa
Harry Potter và đứa trẻ bị nguyền rủa (tiếng Anh: Harry Potter and the Cursed Child) là tên của cuốn sách và một vở kịch 2 phần của tác giả Jack Thorne dựa trên mạch truyện của tác giả J. K. Rowling, Jack Thorne và đạo diễn John Tiffany. Vở kịch được trình diễn vào ngày 30 tháng 7 năm 2016 tại Nhà hát Palace (London, Anh) và Nhà hát Broadway vào ngày 22 tháng 4 năm 2018.[1]

Nội dung
Phần sau đây có thể cho bạn biết trước nội dung của tác phẩm.
Đã qua rồi 19 năm sau trận chiến ở Hogwarts, thế giới đã thay đổi rất nhiều và tốt lên khi không có Voldemort. Hermione Granger và Ron Weasley đã kết hôn và họ có với nhau 2 đứa con là Rose Granger Weasley và Hugo Granger Weasley, Hermione cũng chính là Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật hiện tại còn Ron thì ở nhà chăm sóc và giáo dục các con. Harry Potter và Ginny Weasley cũng đã kết hôn và có với nhau 3 đứa con lần lượt là James Sirius Potter, Albus Severus Potter và Lily Luna Potter. Harry cũng là một viên chức của Bộ Pháp Thuật ở vị trí là Cục Trưởng Cục Thi Hành Luật lệ Pháp Thuật.

Một số thay đổi khác đáng chú ý là Giáo sư McGonagall đã là hiệu trưởng trường Hogwarts, Draco Malfoy kết hôn với Astoria Greengrass và sinh ra được một cậu con trai đặt tên là Scorpius Malfoy. Cậu bé Scorpius bị người ta gắn cho biệt hiệu là con trai của Voldemort chỉ vì một tin đồn thất thiệt là Astoria không thể sinh con. Lucius Malfoy và Draco Malfoy thèm người nối dõi nên đã dùng cái xoay thời gian để trở về quá khứ thời của Voldemort để có một đứa con.

Câu truyện mở đầu chính bằng đoạn cuối của hồi kết phần 7. Gia đình Potter, gia đình Weasley và gia đình Malfoy đang đưa những đứa con của mình đi học tại nhà ga Ngã tư Vua, sân ga {\displaystyle 9{3 \over 4}}{\displaystyle 9{3 \over 4}} để lên tàu tốc hành Hogwarts. Cũng tại đây đứa con trai thứ hai của Harry là Albus Severus Potter và con trai duy nhất của Draco là Scorpius Malfoy cùng nhập học năm thứ nhất tại Hogwarts. Albus đã bày tỏ sự không tự tin đối với ba của mình và tuy có nhận được lời khuyên nhưng vẻ tự ti vẫn hiển thị trên nét mặt cậu bé. Đứa con này của Harry vì mặc cảm giữa sự vĩ đại của người cha và sự tầm thường của mình và theo như phỏng đoán thì tác giả J.K Rowling coi cậu bé là nhân vật chính của phần thứ 8.

Trên chuyến tàu tốc hành Hogwarts, Albus đã gặp gỡ làm quen và nhanh chóng kết bạn với Scorpius Malfoy bất chấp sự không vừa ý được thể hiện ra mặt của cô chị họ là Rose Granger Weasley, con gái của Hermione và Ron.

Khi đến trường Hogwarts, chiếc nón phân loại đã căn cứ những sự lựa chọn từ trong thâm tâm của Albus từ những xa cách với ba cậu và mặc cảm tự ti từ cái tên mang sự kỳ vọng quá lớn của ba mình, cái tên của 2 vị hiệu trưởng vĩ đại là Albus Dumbledore và Severus Snape. Chiếc nón phân loại đã phân Albus vào nhà Slytherin trước sự ngỡ ngàng từ nhiều người và chính bản thân cậu bé.

Trong buổi học bay ở lớp của bà Hooch, cậu đã khó khăn đến tuyệt vọng để làm cây chổi bay lên khỏi mặt đất trước sự cười cợt của đám bạn.

Thời gian trôi qua thật nhanh. Đã một năm kể từ đầu tập truyện, Albus bước vào năm học thứ 2 tại trường và vẫn là một thái độ không tự tin, vô cùng xa cách với cha mình và trong suốt một năm qua Albus chỉ có duy nhất một người bạn thân là Scorpius Malfoy. Trong năm học thứ 2 này thì cô bé Rose Weasley được gia nhập đội Quidditch nhà Gryffindor. Scorpius tỏ ra hâm mộ cô bé Rose và thích cô nàng thì Albus tỏ ra ghét Quidditch và không hề có ý định chung vui với cô chị họ của mình.

Năm học thứ ba của Albus cũng là năm mà Lily Luna Potter, em gái cậu, cũng nhập học năm thứ nhất. Cô bé được chiếc nón phân loại phân vào nhà Gryffindor và điều này càng khiến cho Albus cảm thấy mình rất khác biệt với phần còn lại của gia đình.

Bộ Pháp Thuật tìm ra sai phạm của một người tên Theodore Nott và hắn bị bắt giữ cùng một cái xoay thời gian nhưng vì cái này là hàng gia công phiên bản lỗi chỉ quay được thời gian trong vòng 5 phút và không đổi được địa điểm cần đến nên bà Bộ trưởng Hermione Granger nghi ngờ và giữ lại để điều tra.

Chuyện Bộ Pháp Thuật đang có một cái xoay thời gian khiến một người tên Delphini chú ý. Delphini chính là một đứa con của Voldemort và Bellatrix Lestrange được sinh ra ngay trước trận chiến của Hogwarts. Delphini muốn phục hồi quyền lực thống trị của Voldemort với thế giới phù thủy nên đã nghe theo lời tiên tri và muốn thực hiện lời tiên tri đó. Lời tiên tri là "Khi những kẻ thừa thãi được tha mạng, khi thời gian xoay chiều, khi đứa con không được nhìn thấy ra tay giết cha, Chúa Tể Hắc Ám sẽ hồi sinh". Trong phần 4 Chiếc Cốc Lửa, cuộc thi Tam Pháp Thuật diễn ra và một trong hai quán quân của Hogwarts là Cedric Diggory đã bị giết. Trước khi phóng lời nguyền chết chóc về phía Cedric Diggory, Voldemort đã nói "giết thằng người thừa đi". Không sai, Cedric chính là người thừa, Delphini đã muốn ngăn cản việc Cedric Diggory chết để từng bước hiện thực hóa lời tiên tri nên muốn có được cái xoay thời gian để quay về thời điểm năm 1995, năm diễn ra cuộc thi Tam Pháp Thuật. Delphini đã ếm bùa độc đoán ông Amos Diggory ở nhà an dưỡng thánh Oswald cho phù thủy cao tuổi rồi với vai trò là cháu gái kiêm y tá của ông Amos, Delphini cùng ông Amos đến nhà của Harry tạo sức ép để Harry giao ra cái xoay thời gian hòng cứu con trai Cedric của ông Amos khỏi cái chết vào 22 năm trước. Trong cuộc nói chuyện của Amos và Harry thì Albus tình cờ nghe lỏm được và Delphini đã từng bước dụ dỗ Albus vào kế hoạch của ả.

Harry được anh họ Dudley Dursley gửi cho chiếc mền mà bà dì Petunia đã cất giữ cẩn thận trước khi mất lại cho Harry. Hôm trước ngày đi học, Harry tặng con trai Albus cái mền với hy vọng điều này sẽ đại diện cho tình thương của Harry tương tự như tình thương của má Lily cho Harry vậy nhưng mặc cảm vì sự xa cách nên Albus đã ném cái mền đang một bên trước sự nóng giận của Harry.

Vào một đêm, Harry nằm mơ thấy Voldemort và vết sẹo tia chớp lại nhói đau sau 22 năm bình yên. Sự việc này khiến cho Harry cảm nhận được nhiều rủi ro sẽ xảy đến.

Trong chuyến tàu tốc hành Hogwarts, Albus đã kể chuyện ông Amos đến cầu xin Harry, hai đứa Albus và Scorpius đang âm mưu trốn tàu để đến nhà an dưỡng Thánh Oswald.

Vì có điềm báo qua vết sẹo tia chớp của Harry mà Hermione đã tổ chức một cuộc họp khẩn cấp tại phòng họp lớn trụ sở Bộ Pháp Thuật để nói về chuyện nguy cơ Voldemort có thể trở lại bằng một cách nào đó. Ngay trong khi cuộc họp đang diễn ra thì Giáo sư McGonagall gửi thư cú đến cho Harry rằng Albus và Scorpius đã trốn tàu tốc hành Hogwarts và không có mặt tại Đại sảnh đường ngày bắt đầu niên học mới.

Trong lúc này thì Albus và Scorpius đã đến nhà an dưỡng Thánh Oswald để gặp ông Amos Diggory. Delphini đã cùng đi với hai đứa trẻ để lên kế hoạch trộm cái xoay thời gian ở trong phòng làm việc riêng của bà bộ trưởng Hermione tại trụ sở bộ pháp thuật. Với chất thuốc đa dịch, hai đứa trẻ dễ dàng biến hình thành Harry và Ron để qua mặt Hermione và thực hiện thành công kế hoạch trộm cái xoay thời gian.

Sau khi trộm được cái xoay thời gian thì Delphini tiếp tục hướng dẫn Albus thực hiện sử dụng cái xoay thời gian để thay đổi lịch sử thế giới pháp thuật với ý định làm Cedric Diggory bị thất bại trong cuộc thi Tam Pháp Thuật để cậu ta không thể bị chiếc cúp Tam Pháp Thuật - khóa cảng kéo đến nghĩa trang và sẽ không bị giết. Mỗi bên một mục đích, hai đứa trẻ thì muốn đem con trai về cho ông lão Amos tội nghiệp còn Delphini thì muốn hồi sinh Chúa Tể Hắc Ám. Hai đứa trẻ trở về năm 1995 tại bìa rừng cấm nơi diễn ra cuộc thi Tam Pháp Thuật và thay đổi khiến Cedric thất bại ở cuộc thi thứ nhất. Thay đổi này khiến cho lịch sử bị thay đổi khá nhiều. Hermione và Ron không kết hôn với nhau, hai đứa con của hai người trong đó có Rose không tồn tại, Albus được phân vào nhà Gryffindor nhưng sự xa cách với ba và sự mặc cảm cũng không khá hơn.

Sau đó Harry được một nhân mã tên Bane cảnh báo rằng bên cạnh con trai Albus của Harry có một đám mây đen và thế lực Hắc Ám sẽ trỗi dậy: "Quanh con trai ngươi là một đám mây đen, đám mây đen đầy hiểm nguy" - "Một đám mây đen có thể nguy hiểm đến tất thảy chúng ta. Ngươi sẽ tìm thấy con trai, Harry Potter à, nhưng ngươi có thể sẽ mất nó mãi mãi". Harry biết được lời tiên tri này của nhân mã Bane và cấm tình bạn của Albus và Scorpius. Draco và Ginny cảm thấy sự việc này không có liên quan đến nhau nên đã hết sức ngăn cản quyết định này của Harry và cố gắng tìm cách cho Harry hiểu.

Albus và Scorpius nhận thức được việc sai lầm khi làm biến mất Rose vì đã làm thay đổi lịch sử và quyết định sẽ làm thay đổi kết quả bài thi thứ hai của Cedric. Hai đứa sử dụng cái xoay thời gian để khiến Cedric thất bại ở cuộc thi dưới hồ năm 1995 trong cuộc thi Tam Pháp Thuật. Thay đổi này khiến Cedric còn sống và trở thành một Tử Thần Thực Tử và giết chết Neville Longbottom, dẫn đến việc con rắn Nagini không bị giết chết, Voldemort không bị tiêu diệt tại trên chiến trường Hogwarts mà thay vào đó là Harry Potter. Dưới sự cai trị của Voldemort và Hắc Phượng (một tổ chức của con gái Voldemort – Delphini – lập ra, hắc phượng cũng là một loài chim ác độc gieo tai ác và chết chóc). Dưới sự cai trị này thì mọi hình thức dường như bị đảo lộn, cha con nhà Malfoy là một bọn đồ tể máu lạnh dưới trướng Voldemort, Harry do chết trong trận chiến Hogwarts nên cũng không tồn tại Albus. Scorpius dưới sự trợ giúp của thầy Severus Snape (sau khi nói cho thầy biết mình đến từ một thực tế khác nhờ cái xoay thời gian) thì Scorpius đã làm thay đổi được hai bài thi mà mình đã can thiệp vào. Scorpius khi trở về thực tại.

Albus và Scorpius đã rất ân hận nên đã cùng quyết định sẽ hủy cái xoay thời gian. Sai lầm xảy ra khi Albus gửi thư cú mời Delphini đến tham gia việc này. Delphini nghe Scorpius kể là trong lần thay đổi thứ 2 có một tổ chức Hắc Phượng nên đã có ý định bắt giữ khống chế hai đứa trẻ nhắm thay đổi lịch sử thế giới pháp thuật về đúng cái thực tế thứ 2 đó. Delphini dùng cái xoay thời gian để trở về thời điểm ngày 31 tháng 10 năm 1981 đúng ngày mà gia đình ba má Harry Potter bị Voldemort tấn công nhằm ngăn cản Voldemort và cũng là tránh việc sau đó Voldemort sẽ biến mất. Hai đứa trẻ bị lưu lạc về năm 1981 và lạc khỏi tầm kiểm soát của Delphini nhưng không có đũa phép và chổi bay, hai đứa tự tìm đường đến làng Godric và tìm cách liên lạc đến tương lai thông qua tấm mền của Harry. Chất liệu mực hai đứa viết dòng chữ "Ba ơi, cứu con với, Làng Godric 31/10/1981" phản ứng với tình dược đổ ra tấm mền giúp dòng chữ hiện sáng lên trong phòng của Albus khi Albus giận cha và vất tấm mền sang một bên làm đổ lọ tình dược. Nhớ con và ân hận vì sự ngăn cấm tình bạn của con trai, Harry đã đến phòng con trai và nhìn thấy dòng chữ trên tấm mền.

Draco và Harry chung sức tìm hai đứa trẻ bị thất lạc và tìm đến nhà an dưỡng Thánh Oswalt cho phù thủy cao tuổi và khám phá ra lời tiên tri ở trong phòng Delphini sau khi Harry nói chuyện bằng xà ngữ với căn phòng.

Lucius Malfoy khi xưa thuê Theodore Nott chế tạo cái xoay thời gian và gia đình nhà Malfoy giữ một cái xoay vô cùng xịn, Draco đã đem đến Harry để hy vọng dùng cái đó đưa con trai hai người trở về. Cả bọn Hermione, Ron, Harry, Ginny, Draco trở về năm 1981 và tìm lại được hai đứa nhỏ. Harry được mọi người dùng pháp thuật để biến thành Voldemort với hy vọng dụ Delphini ra ánh sáng để bắt ả và việc đó đã thành công.

Sau khi bắt Delphini về giam giữ tại ngục Azkaban thì Harry đã làm lành với con trai Albus, Scorpius bày tỏ tình yêu với Rose (nhưng bị từ chối kèm theo ánh nhìn thương hại). Thời điểm quá khứ và hiện tại hợp nhất cũng là lúc hai cha con họ nhận ra cái ác có thể đến từ những nơi mà chúng ta không bao giờ nghĩ tới.

more.

Harry Potter and the Cursed Child

0 nhận xét

Harry Potter and the Cursed Child is a two-part West End stage play written by Jack Thorne based on an original new story by Thorne, J.K. Rowling and John Tiffany. Previews of the play began at the Palace Theatre, London on 7 June 2016 and was scheduled to officially premiere on 30 July 2016. The rehearsal script, not a novelisation of the play, was released on 31 July 2016 and became the eighth story set in the Harry Potter universe. The story is set nineteen years after the events of Harry Potter and the Deathly Hallows and follows Harry Potter, now a Ministry of Magic employee, and his younger son Albus Severus Potter.

Premise

The play's official synopsis was released by the publisher (Pottermore) on 23 October 2015:

    It was always difficult being Harry Potter and it isn't much easier now that he is an overworked employee of the Ministry of Magic, a husband, and father of three school-age children.

    While Harry grapples with a past that refuses to stay where it belongs, his youngest son Albus must struggle with the weight of a family legacy he never wanted. As past and present fuse ominously, both father and son learn the uncomfortable truth: sometimes, darkness comes from unexpected places.

Plot
Part 1
Act I

Nineteen years after Voldemort's defeat, Harry Potter is the Head of Magical Law Enforcement and has three children with Ginny Weasley: James Sirius, Albus Severus, and Lily Luna. Hermione Granger, now Minister of Magic, has married Ron Weasley – who has inherited Weasleys' Wizard Wheezes – and has two children: Rose and Hugo, who go by the double-barrelled surname Granger-Weasley.

At King's Cross Station, Albus and Rose board the Hogwarts Express to start their first year at Hogwarts. To Rose's disapproval, and in a scene mirroring Harry's and Ron's first meeting on the train in the first book, Albus immediately befriends Scorpius Malfoy, son of Draco Malfoy, an old rival of their parents. Both boys are Sorted into Slytherin, Rose into Gryffindor. Over their first three years at school, Albus is an undistinguished and unpopular student and his relationship with his father becomes strained. Scorpius suffers from the death of his mother, Astoria, and is dogged by rumours that he is secretly Voldemort's son, fathered through the use of a Time-Turner, while his crush on Rose is unrequited. Both boys fail to make other friends.

The following summer, the Ministry of Magic confiscates an illegal and very powerful Time-Turner from Theodore Nott (a former Death Eater). Harry and Hermione discuss recent activity among Voldemort's former allies. Cedric Diggory's father, Amos, suspects the existence of the Time-Turner and demands that Harry attempt to use it to save Cedric, but Harry refuses due to the dangers of interfering with the past. Albus befriends Delphini Diggory, Amos's niece and caretaker, as they eavesdrop on the conversation. Harry later offers his old baby blanket to Albus as a gift, the only thing he had from his mother, Lily; Albus rejects the gift, leading to an argument in which love potion spilled on the blanket and they both express the wish that they were not related.

On the Hogwarts Express for their fourth year, Rose confirms to Albus the existence of the Time-Turner. Albus talks Scorpius into escaping the moving train, to obtain the Time-Turner, and save Cedric Diggory to remedy Harry's mistake in letting him die. They jump from the roof of the train and go to see Amos and Delphi, resolving to continue their plan. Meanwhile, Harry begins to experience nightmares and pain in his scar. He and Hermione hold a public meeting, but the community is not convinced there is a threat. Harry, Ginny, and Draco learn that Albus and Scorpius are missing; Ginny concludes Albus ran away after his argument with Harry, and Draco is upset that Scorpius has been pulled into their family issues. Delphi provides Polyjuice Potion; disguised as Harry (Scorpius), Ron (Albus), and Hermione (Delphi), they infiltrate the Ministry and successfully steal the Time-Turner from Hermione's office.
Act II

Albus decides that the best way to save Cedric is to stop him from winning the Triwizard Tournament, which was held during the events of the fourth book. As it seems there's no role for Delphi to play and the fact her age could potentially compromise the mission, she reluctantly agrees to remain in the present. Albus and Scorpius, disguised as Durmstrang students, travel back to the first task in the Tournament and Disarm Cedric, causing him to fail at the task of retrieving a golden egg from a dragon's hoard. The Time-Turner is subsequently revealed to enable them to spend only five minutes in the past; they are unable to control their return to the present and Albus is injured.

Harry's dream reveals Albus's location in the Forbidden Forest. As he searches, the centaur Bane warns that a "dark cloud" haunts Albus. He, Ron, and Ginny find the boys just after they return from the past. Albus is brought to the school's hospital wing, where Harry converses with a portrait of Albus Dumbledore; it advises him to see Albus as he is. Harry demands that Albus break off his association with Scorpius, going so far as to bully Headmistress Minerva McGonagall into using the Marauder's Map to keep them apart. Furthermore, Albus discovers that reality has changed: he is now a Gryffindor; Ron is married to Padma Patil and they have a son, Panju, while Rose does not exist; a less-kind Hermione is the Defence Against the Dark Arts professor. It is revealed that Albus and Scorpius inadvertently made the younger Hermione suspicious of Durmstrang; she attended the Yule Ball as Ron's friend instead of as Viktor Krum's date, and Ron never experienced the jealousy that turned out to be foundational to their romance.

Albus avoids Scorpius, but Delphi appears at Hogwarts and persuades Scorpius to reconcile with Albus, which he successfully does by upbraiding him for being a poor friend. Albus also persuades Scorpius that they should make a second try at saving Cedric, which stems from Scorpius's unrequited love for Rose. They travel to the second task, where Cedric had to travel deep into the lake to rescue a hostage. Again working to make him fail, they use a charm to force Cedric to float up and out of the water, a total humiliation as they had discussed with Delphi.

In the present, Draco and Harry argue over their sons, resulting in a premature wizards' duel. Draco surprisingly finds common cause with Ginny as they explain to Harry how important his Hogwarts friendships were to his identity, going so far as to admitting he was not as happy with Crabbe and Goyle, and Harry realises he is dangerously isolating Albus. They return to Hogwarts, where Harry apologises to Professor McGonagall and they attempt to locate the boys, ultimately discovering that they are in possession of the Time-Turner.

When Scorpius returns to the present, Albus has disappeared. Lord Voldemort has gained power over the wizarding world, appointing Dolores Umbridge as Headmistress of Hogwarts, now a school of dark magic. Harry Potter is dead, defeated with his allies at the Battle of Hogwarts, thus explaining Albus's absence as he had never existed. Every sentence now ends with "For Voldemort and Valour" and the school is making preparations for the 'Blood Ball'.
Part 2
Act III

To his horror, Scorpius learns that humiliating Cedric Diggory turned him into a bitter and cruel young man who joined the Death Eaters and killed Neville Longbottom. As Neville had originally killed Nagini, whose death had made Voldemort mortal in the real timeline, Voldemort survived and triumphed at the Battle of Hogwarts. Voldemort now rules the wizarding world. Scorpius himself is a highly respected (and feared), popular student at Hogwarts who makes others do his bidding, while his father Draco is the Head of Magical Law Enforcement. While maintaining a façade "for Voldemort and Valour", he secretly resolves to set things right and restore the timeline to its proper form.

Scorpius converses with Professor Snape, who is still alive and teaching, albeit a clandestine member of Dumbledore's Army. After confirming some details about Snape's life that he would otherwise be unaware of, he is led to their secret headquarters where Ron and Hermione, who are both wanted fugitives, are living. At first treated with suspicion, Scorpius convinces the trio of his origins and what happened after he used the Time-Turner. They agree to help him, even if it means Snape would die again. Scorpius is advised that going back in time once more and blocking his other self's attempts to intervene with Cedric Diggory by using a Shield Charm would solve things. He does so, but not until after Snape, Ron, and Hermione are attacked by dementors which perform the Dementor's Kiss on them. Despite not being married in this alternate reality, Hermione and Ron declare their love for each other and reach out to hold hands as their souls are sucked out of them. Snape asks Scorpius to tell Albus that he is proud he is named after him, before having his soul sucked out by the dementors as well.

Back in the present, Scorpius suddenly disappears but Albus reappears. Negating their humiliation of Cedric in the second task seems to have set things right, although the boys appear to have lost the Time-Turner. They confess what they have done to Professor McGonagall, who reminds them that their world has been created and sustained by many people who lost their lives, including those beloved to them all; and that Albus's and Scorpius's noble intentions notwithstanding, the alternative world that they had just inadvertently created would be the last thing they want. Harry visits Albus in his dormitory, and while the former is briefly barely unable to contain his anger, the seeds for true reconciliation are sown.

Scorpius then secretly tells Albus that he lied to the adults about losing the Time-Turner, that he had had it all along, because he didn't trust the adults to not secretly keep it. The boys resolve to destroy it once and for all. They decide to do so in the Owlery so as not to be conspicuous; Albus has invited Delphi to join them due to his apparent affections for her, which only grew during his rift with Scorpius. Delphi agrees that their plan was futile, but inadvertently exposes her tattoo of an Augurey, a sinister creature that Scorpius heard was the symbol of a witch at the right hand of Voldemort in the second alternative reality. She reveals that she intends to proceed with saving her cousin and thus bringing back Voldemort, ushering in a new Dark Age. She takes the boys hostage by magically handcuffing them together, destroying their wands and killing a prefect who had been looking for them. Delphi then forces them to travel back in time to the third task in the Triwizard Tournament, which involved a maze of physical obstacles and dark creatures.

In the maze, Albus and Scorpius decide to stall Delphi, since they only have five minutes before the Time-Turner will whip them back to the present. Before their time in the past elapses, they inadvertently stumble upon Cedric Diggory himself, who believes the trio are another obstacle. He helps free Albus and Scorpius and momentarily disables Delphi, but she then regains control of the situation, destroys the Time-Turner, and abandons Albus and Scorpius in the past.
Act IV

Back in the present, Harry and his friends learn that Albus and Scorpius had been last seen with Delphi, and interrogate Amos Diggory about it, only to learn that he had been Confunded by Delphi into believing she was his niece and caretaker; neither he nor his wife had any siblings. Searching the room for clues, they stumble upon a prophecy that, if fulfilled, would enable the return of Voldemort, and realise Delphi's true identity as Voldemort's secret daughter. However, because they do not know where in time Delphi, Albus, and Scorpius are, they can only bide their time and wait.

Delphi, Albus, and Scorpius are all revealed to have travelled back into 1981. Using a train station timetable, Albus and Scorpius learn that the date is 30 October 1981 - one day before All Hallows' Eve of 1981, the night that Voldemort killed Harry's parents. Realising that Delphi plans to kill Harry herself so as to prevent Voldemort's Killing Curse from rebounding on him as had happened, they travel to Godric's Hollow, where they spot baby Harry and his parents. Thinking of a way to communicate with the future, Albus recalls the blanket that his father had given him. When he flung it across the room during their argument, it broke a bottle of love potion and was partially burnt. Scorpius and Albus reason out that Tincture of Demiguise could be used to write on the blanket, which writing would appear in present time when it contacted the pearl dust in the love potion, as on the anniversary of their deaths Harry would surely be fondling the blanket as a reminder of his parents. They sneak into the house of Bathilda Bagshot, the author of A History of Magic, who does not believe in the importance of securing one's door, and manage to write a message on the blanket that shows in the present as a series of burns and holes. Harry and Ginny decipher the message giving the boys' location in space and time, and alert Ron and Hermione. Draco, who joins in, secretly reveals to them that his family has a Time-Turner that is more potent and valuable than the one seized by the Ministry, which was merely a prototype and thus not as desirable to a true Death Eater.

They travel back in time to join Albus and Scorpius. However, under Ginny's prodding they realise that Delphi chose this very moment, not to kill baby Harry, but rather to forestall Voldemort and prevent him from attacking the Potters in the first place. This would ensure Voldemort's reign would continue. Hiding inside a church near the Potter's cottage, they agree to Transfigure Harry, who since his scar began hurting understands Parseltongue again and as the only one who has been in Voldemort's mind is best able to play him, into Voldemort himself. Here, the reader learns that Delphi is Voldemort's daughter by Bellatrix Lestrange, born at Malfoy Manor in late 1997 or early 1998 while Voldemort sojourned there during the events of the seventh book, before the Battle of Hogwarts. She pleads with her "father" to recognise her, which Harry does before the Transfiguration spell comes undone. Delphi, seeing she has been set up, engages in a fierce duel with Harry, who is later joined by his friends and Albus. They manage to subdue her and she pleads that she only wants to know her father. A surprised Harry explains that this would not be possible; they cannot change the past.

Upon hearing the real Voldemort arrive to kill Harry's parents, Delphi tries calling out to him, but Hermione and Malfoy silence her and send her back to present day. Harry resolves to watch the scene of his parents' murder once more, with Albus by his side, to provide a sense of closure for them. After the murders have been committed by Voldemort, they return to the present. A devastated Hagrid arrives at the scene to bring baby Harry to the Dursleys, sparking the events of the first book.

Back at Hogwarts, Scorpius has plucked up the courage to ask Rose out on a date. While she turns him down, he is convinced that his initiative will lay the foundation for their friendship, which finally begins after an encounter in the hallways. Albus is asked by Harry to join him that afternoon for a hike up a steep hill. Harry reveals that he has brought Albus to Cedric Diggory's grave, which he regularly visits so he can apologise for his role in his death.
Background

In December 2013, it was revealed that a stage play based on Harry Potter had been in development for around a year, with the view to bringing it to the stage sometime in 2016. Created by J.K. Rowling, the Harry Potter series spans seven novels, selling more than 450 million copies, and was turned into an eight-part film series, which grossed more than £4.4 billion around the world. In addition, theme park attractions such as the Wizarding World of Harry Potter and studio tours of the sets used in the films have opened based around the series. At the time of the announcement, Rowling revealed that the play would "explore the previously untold story of Harry's early years as an orphan and outcast". The following May, Rowling began establishing the creative team for the project.

On 26 June 2015, the project was officially confirmed under the title of Harry Potter and the Cursed Child, and it was revealed it would receive its world premiere in mid-2016 at London's Palace Theatre. The announcement marked the eighteenth anniversary of the publication of the first Harry Potter novel, Harry Potter and the Philosopher's Stone, published on 26 June 1997.

On announcing plans for the project, Rowling stated that the play would not be a prequel. In response to queries regarding the choice of a play rather than a new novel, Rowling has stated that she "is confident that when audiences see the play they will agree that it is the only proper medium for the story". Rowling has also assured audiences that the play will contain an entirely new story and will not be a rehashing of previously explored content. On 24 September 2015, Rowling announced that the play had been split into two parts. The parts are designed to be viewed on the same day or consecutively over two evenings.

On 23 October, it was confirmed the plays were set nineteen years after the conclusion of the final novel Harry Potter and the Deathly Hallows, and would open at London's Palace Theatre in July 2016.[24] The plays principally follow Harry, now Head of the Department of Magical Law Enforcement, and his younger son Albus Severus Potter. As of 22 July, little more had been revealed about the plot even by those who had attended the previews since 7 June.
Production

Harry Potter and the Cursed Child, a two-part play, was written by British playwright Jack Thorne based on an original story by Thorne, John Tiffany and J.K. Rowling. Some Web sites were listing all three as authors of the script  but by 26 July 2016, the official web site for the play and many others (including the BBC) were listing Thorne as the sole script writer.

Harry Potter and the Cursed Child is directed by John Tiffany with choreography by Steven Hoggett, set design by Christine Jones, costume design by Katrina Lindsay, lighting design by Neil Austin, music by Imogen Heap, and sound design by Gareth Fry. In addition, special effects were created by Jeremy Chernick, with illusions by Jamie Harrison, and musical supervision by Martin Lowe.

Previews at the West End Palace Theatre, London began on 7 June 2016, with the official opening night for both parts on 30 July, and originally booking until 18 September 2016. Tickets went on sale to pre-registered priority bookers on 28 October 2015, with a public sale scheduled to commence on 30 October. In just under 8 hours of priority booking 175,000 tickets were sold for the world premiere production, with the play's booking period extended to January 2017. On commencement of the public sale booking was extended until 30 April 2017, with a further extension issued the same day to 27 May 2017. At opening tickets were priced from £30 up to £130 for a ticket for both parts, although ticket resale agencies were selling seats for up to £3,000. Ticket resale has been banned by the producers, with tickets no longer valid if sold on. In mid-July 2016, the theatre began holding a ticket lottery at 1pm each Friday, releasing 40 for sale on their website for 'some of the best seats' in the theatre for the lowest price, advertised at $20 per part. For example, the "Friday Forty" tickets sold on 29 July 2016 were for performances on 3, 5, 6 and 7 August.

The plays are recommended for ages 12 and up. On 20 December 2015, initial casting was announced with Jamie Parker playing Harry Potter, Noma Dumezweni playing Hermione Granger and Paul Thornley playing Ron Weasley.  The casting of the dark-skinned Noma Dumezweni as Hermione sparked fervent discussion, to which Rowling responded that Hermione's skin was never specified as white. Further notable casting includes Poppy Miller as Ginny Potter and Sam Clemmett as Albus Severus Potter. The production features an overall cast of 42.

The New York Post reported on 22 July 2016 that Broadway insiders say that negotiations are underway for the plays to appear at New York's Shubert Theatre, possibly in 2017, perhaps with a run in Toronto first.
Original cast and principal roles

    Jamie Parker as Harry Potter
    Paul Thornley as Ron Weasley
    Noma Dumezweni as Hermione Granger
    Poppy Miller as Ginny Potter
    Alex Price as Draco Malfoy
    Sam Clemmett as Albus Severus Potter
    Anthony Boyle as Scorpius Malfoy
    Cherrelle Skeete as Rose Granger-Weasley and Young Hermione
    Jeremy Ang Jones as Craig Bowker Jr
    Annabel Baldwin as Moaning Myrtle and Lily Potter Sr
    Paul Bentall as Uncle Vernon, Severus Snape, and Lord Voldemort
    Claudia Grant as Polly Chapman
    Chris Jarman as Hagrid and the Sorting Hat
    James Le Lacheur as Yann Fredericks
    Helena Lymbery as Aunt Petunia, Madam Hooch, and Dolores Umbridge
    Barry McCarthy as Amos Diggory and Albus Dumbledore
    Sandy McDade as Trolley Witch and Professor McGonagall
    Adam McNamara as Stationmaster
    Tom Milligan as Cedric Diggory, James Sirius Potter, and James Potter Sr
    Jack North as Dudley Dursley, Karl Jenkins, and Viktor Krum
    Nuno Silva as Bane
    Esther Smith as Delphi Diggory
    Rudi Goodman, Alfred Jones, Bili Keogh, Ewan Rutherford, Nathaniel Smith, and Dylan Standen as Young Harry Potter
    Zoe Brough, Cristina Fray, and Christiana Hutchings as Lily Luna Potter

Script publication

Both parts of the stage play's script have been released in print and digital formats as Harry Potter and the Cursed Child Parts I & II.

The first edition, entitled "Special Rehearsal Edition", corresponded to the script used in the preview shows and was scheduled to be published on 31 July 2016, the date of Harry's birthday in the series and Rowling's birthday, as well. Since revisions to the script continued after the book was printed, an edited version will be released in 2017 as the "Definitive Collector's Edition". According to CNN, this was the most preordered book of 2016.
Critical reception

Initial reviews of the original production were highly positive; for instance, the BBC's article was entitled Harry Potter and the Cursed Child gets five star reviews. Publications awarding five star ratings included The Independent, The Evening Standard, The Stage and WhatsOnStage.com. The Telegraph also gave five, although "there are some quibbles," while The Guardian's Michael Billington (with guidance from his grandson) awarded four stars.

Anthony Boyle's performance as Scorpius Malfoy garnered particular acclaim. WhatsOnStage wrote that "Boyle gives a career-making performance," while the Wall Street Journal described him as "the break-out performance."Variety's critic, Matt Trueman, agreed, writing, "it's Boyle who really stands out" and both Trueman and Henry Hitchings, in the Evening Standard, noted that his performance was sure to be a fan favourite.

According to the product descriptions of a number of booksellers, the book of the script has been nominated for the Holden-Crowther Book Award 2016.
Sales

In US and Canada, the book sold over 2 million copies in its first two days of release.
more.

Thứ Năm, 7 tháng 1, 2016

Truyện Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi

0 nhận xét
co gai nam ay chung ta cung theo duoi 
Đây không phải là cuốn sách đầu tiên mà mình đọc, thật ra mình đã từng giới thiệu một vài cuốn sách hay trên facebook của mình trước đó rồi. Nhưng mình chọn quyển sách này để giới thiệu cho các bạn đầu tiên trên blog này của mình bởi vì chính quyển sách này đã truyền cảm hứng cho mình viết blog này, giúp mình trở lại với ý định mà mình đã nung nấu từ hồi lớp 10 nhưng đã bị cho vào quên lãng. Hiện giờ mình đã là sinh viên năm thứ hai rồi.
Nói sơ qua vậy là được rồi, để phần cuối mình nói tiếp, còn giờ thì vào nội dung chính của sách thôi nào.
Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi có tên tiếng Anh là You are the apple of my eye (không có chứ “s” trong từ eye). Quyển sách đã quá nổi tiếng của tác giả Cửu Bả Đao, một nhà văn nổi tiếng người Đài Loan.
sach-co-gai-nam-ay-chung-ta-cung-theo-duoi
Bìa quyển sách “Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi”
Đây không chỉ là một quyển tiểu thuyết, mà nó là một quyển hồi ký ghi chép một cách chân thật nhất về cuộc đời của chính tác giả – nhà văn Cửu Bả Đao. Một phần của cuộc đời anh nhưng nó để lại một kỷ niệm không thể nào quên của chính anh và của tất cả các nhân vật trong quyển sách. Sau đây mình xin tóm lược nội dung quyển sách trước rồi mới bàn luận thêm về nó sau.
Kha Cảnh Đằng là tên thật của Cửu Bả Đao. Là một cậu học trò quậy phá nhất trường. Đến nỗi thầy chủ nhiệm phải cho anh ngồi ở cuối lớp để không không thể nói chuyện với bất kỳ ai. Thế nhưng đâu có gì mà cản trở được sự nghịch ngợm của anh. Không có người để nói chuyện, anh chuyển qua nói chuyện với bức tường. Không còn cách nào khác nữa, thầy giáo chuyển cho anh ngồi lên bàn đầu, phía trước Thẩm Giai Nghi, cô gái mà sau này cả bọn cùng theo đuổi. Với hy vọng sẽ có một người kèm cặp cho Kha Đằng (tên mọi người thường gọi cho Kha Cảnh Đằng), thầy giáo sắp xếp như vậy. Thẩm Giai Nghi là cô gái học giỏi nhất lớp và có hạng trong trường. Thầy giáo hy vọng có thể khiến Kha Cảnh Đằng trở nên ngoan hơn khi được một bạn nữ học giỏi “kìm cặp”. Trong miêu tả của Cửu Bả Đao thì Thẩm Giai Nghi không đẹp, lại còn mặt rỗ, đó là lúc anh học lớp 8 trường Chương Hóa. Đến cấp 3 thì tác giả không nhắc gì đến sắc đẹp của Thẩm Giai Nghi, nhưng mình nghĩ là cô ấy đã đẹp hơn rất nhiều bởi vì trong ảnh thật cô ấy cũng rất đẹp.
Thẩm Giai Nghi tuy học giỏi nhưng cũng rất thích nói chuyện, chính vì cô không có ai để chia sẻ nên cô nói chuyện với Kha Đằng rất nhiều, có khi khiến anh phát bực. Cũng nhờ đó mà Kha Đằng không bị ghi tên nhiều nữa. Mỗi lần muốn nói chuyện là cô lại dùng bút bi đâm vào sau lưng Kha Đằng (đau đấy). Trong phim hình ảnh chiếc áo có dấu bút bi đâm nhiều lần được xuất hiện cùng với hình ảnh quả táo, cũng chính là hình ảnh chủ đề của phim. A Hòa lúc đó ngồi gần cũng đã thích Thẩm Giai Nghi.
Kha Đằng có tính tình trẻ con, đến khi học đại học mà anh vẫn còn trẻ con. Thẩm Giai Nghi thì ngược lại, suy nghĩ rất chính chắn. Thẩm Giai Nghi đã giúp Kha Đằng bằng việc ghi chú vào sách của anh để anh có thể tiến bộ hơn. Chính vì bị chê suy nghĩ trẻ con nên anh đã chứng tỏ việc học của mình, kết quả là thành tích học tập của anh đã có phần tiến bộ.
Nhưng sau đó thầy giáo lại đổi chỗ. Anh ngồi chung với Lý Tiểu Hoa và anh đã đem lòng yêu cô. Vì yêu Lý Tiểu Hoa mà anh đã cố gắng học tập tiến bộ, Lý Tiểu Hoa cũng học rất giỏi, và anh chọn khối tự nhiên theo Lỹ Tiểu Hoa thay vì khối xã hội mà anh đã dự định. Nhưng khi lên cấp 3 thì 2 người không còn gặp nhau nữa. Có lần Lý Tiểu Hoa hỏi anh: “Sau cậu không nắm tay tớ”. Nó cũng giống như bao chàng trai thiếu niên khác, yêu rất nồng cháy nhưng chưa bao giờ nắm tay người con gái mình yêu. Theo mình nghĩ, đó là một kỷ niệm đẹp mà không bao giờ quên trong mỗi con người chúng ta.
Tình cờ gặp lại Thẩm Giai Nghi khi cô học ở trường vào buổi tối. Và anh đã tìm lại được tình yêu của mình. Trong sách có một đoạn người bạn nói với Kha Đằng: “Mày yêu Thẩm Giai Nghi như vậy sao lại còn yêu Lý Tiểu Hoa”. Mình xin bàn về câu này một chút nhé.
Thật sự theo suy nghĩ của cá nhân mình, Thẩm Giai Nghi chính là người đầu tiên mà Kha Cảnh Đằng yêu chứ không phải là Lý Tiểu Hoa. Nhưng ảnh không cảm nhận được tình yêu đó bởi vì anh chưa bao giờ để mất nó. Nó chính là tình yêu thuần khiết nhất. Một tình yêu đến một cách tự nhiên đến nỗi bản thân Kha Đằng cũng không nhận ra. Nhưng nếu bạn đọc để ý kỹ, rõ ràng ta sẽ thấy cảm giác khó chịu của tác giả trước sự để ý của A Hòa dành cho Thẩm Giai Nghi. Thật sự anh đã yêu cô rồi nhưng anh không nhận ra bởi vì cô luôn luôn ở bên anh. Và lúc cô không ở bên anh thì anh lại dại dột yêu Lý Tiểu Hoa mà theo mình nghĩ, đó chỉ là sự dại dột thôi chứ anh không yêu cô thật sự. Và vì yêu Lý Tiểu Hoa một cách dại dột như thế mà anh đã lấp đi khoảng trống của Thẩm Giai Nghi trong tim anh mà anh không hề biết. Đến khi Lý Tiểu Hoa không còn nữa thì khoảng trống đó lại có dịp hành hạ anh. Và khi anh gặp lại cô, tình yêu bấy lâu nay ngủ yêu lại được vụt dậy.
A Hòa, Tạ Manh Học,…(và còn nhiều người bạn nữa nhưng mình không nhớ) đều cùng theo đuổi Thẩm Giai Nghi. Một cuộc đua âm thầm để yêu người con gái giỏi nhất trường. Mỗi người có một cách riêng. Nhưng chỉ có mỗi Kha Đằng là người có lợi thế nhất bởi vì mỗi tối anh đều học bài cùng với Thẩm Giai Nghi ở trường. Và anh là người mà Thẩm Gia Nghi tin tưởng.
co gai nam ay chung ta cung theo duoi phim

Sang đại học, mỗi người một con đường. Hai người không còn ở bên nhau nhưng trái tim họ vẫn luôn hướng về nhau.  Nhưng cuộc đời luôn là một câu đố mà cho dù bạn trả lời như thế nào, bạn vẫn thua. Anh nói anh yêu cô, nhưng anh lại không dám nghe câu trả lời từ cô. Chính vì sự dại dột đó mà anh đã hối hận mãi về sau. Và tôi lại thấy ở đâu đó, chính chúng ta cũng như vậy. Tình cảm là một thứ khó nói. Nhưng khi đã nói ra thì ta lại không muốn đón nhận câu trả lời. Bởi lẽ tình yêu đẹp nhất là lúc nó còn đang mơ hồ, khi đã rõ ràng rồi thì nó cũng một phần nào phai nhạt đi. Và anh đã không nghe câu trả lời của cô. Nếu là tôi, có lẽ tôi cũng như thế.
Anh và cô chia tay nhau sau khi anh tổ chức cuộc thi đấu đánh nhau ở trường. Cô đã bảo anh trẻ con. Và từ đó họ xa nhau mãi mãi. Đọc đến đây, ta sẽ thấy tiếc với câu truyện, tiếc với cuộc đời của tác giả. Nhưng rõ ràng họ khác nhau nhiều quá, khoảng cách khiến họ không bao giờ đến được với nhau chính vì học khác nhau quá nhiều. Thẩm Giai Nghi chững trạc, còn anh thì tinh nghịch, trẻ con. Theo cảm nhận của cá nhân mình, tuy mình thấy tiếc cho cuộc tình của họ nhưng mình cảm thấy như vậy là hợp lý. Ông trời luôn cho ta những cái phi lý để nó hợp lý. Hai con người không thể đến bên nhau bởi vì họ khác xa nhau, không phải vì 3cm chiều cao mà là họ không thuộc về nhau. Họ là hai thế giới khác nhau và hai thế giới đó không thể hòa làm một được. Có những con người yêu nhau như thế, nhưng có đến được với nhau không thì lại là chuyện khác.
Kết thúc câu truyện là lúc Thẩm Giai Nghi lấy chồng. Không phải người trong bọn họ mà là một người khác. Một người đàn ông chững trạc, một chỗ dựa vững chắc cho cô. Không khóc, cũng không buồn, mà là những nụ cười rạng rỡ. Những kỷ niệm đẹp về một thời cùng theo đuổi cô gái mà mình yêu.
Đọc xong quyển sách, mình đã bị nó “ám ảnh” suốt hơn một tuần. Những cảm xúc cứ dâng trào trong lòng một cách khó tả. Bởi nó quá chân thật, quá thuần khiết. Người ta nói thời đẹp nhất chính là tuổi trẻ. Và với Cửu Bả Đao, có lẽ thời gian đẹp nhất của anh chính  là khi cả bọn cùng theo đuổi người con gái mà mình yêu mến. Trong lòng tôi cứ dâng trào, vừa cảm thấy nuối tiếc cho một tình yêu đẹp, vừa thấy đâu đó có bóng dáng của mình trong đó. Đó chính là tuổi trẻ. Người ta nói tuổi trẻ cứ yêu đi, cứ nghĩ đi và cứ làm đi. Hãy nghĩ hết mình, làm hết sức, và yêu bằng tất cả trái tim.
tham giai nghi Thẩm Giai Nghi hiện là giáo viên tại một trường tiểu hoc ở Đài Trung. Nguồn: appledaily.com
Thẩm Giai Nghi hiện là giáo viên tại một trường tiểu hoc ở Đài Trung. Nguồn: appledaily.com
Không thể dùng từ ngữ nào để có thể diễn đạt được cảm xúc của tôi khi đọc xong quyển sách này. Chỉ có thể nói đó là một quyển sách hay, bởi lẽ tôi không phải là một người giỏi về việc viết văn cho lắm. Truyện có cốt truyện nhẹ nhàng, xen lẫn một số chi tiết hài hước. Lỗi kể giản dị và theo một trình tự thời gian. Đọc truyện, ta như được là Kha Cảnh Đằng của những năm tháng ấy. Được yêu, được vui, được buồn cùng anh. Chị có thể nói đây là một tác phẩm hay mà bạn không nên bỏ qua.
Sách có trình bày bìa đơn giản, dễ đọc, dễ cầm. Truyện cũng đã được chuyển thể thành phim vào năm 2011 với tựa đề Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi, tên tiếng Anh là You are the apple of my eye. Lại một lần nữa, độc giả lại được đốn tim khi những câu chữ được chuyển thể trên màn ảnh rộng. Phim lại một lần nữa thành công vang vội không chỉ ở Đài Loan mà còn ở nhiều nơi trên thế giới. Các diễn viên trong phim cũng có ngoại hình giống những nhân vật ngoài đời thật đến hơn 70% bởi chính Cửu Bả Đao là đạo diễn của phim. Cũng xin bổ sung thêm đó là chính vì sự thành công của phim quá lớn cùng với sức lan tỏa của nó, Thẩm Giai Nghi cũng bị ảnh hưởng và cô phải tạm chuyển đến nơi khác sinh sống một thời gian.
Đây là một quyển sách hay và phim cũng hay không thua không kém nữa. Bạn nên tìm đọc ngay quyển sách này đi thôi. Theo lời khuyên của mình, bạn nên đọc sách trước rồi hãy xem phim sau bởi vì khi đọc sách, bạn sẽ hiểu sâu hơn về tâm tư, cảm xúc của các nhân vật trong truyện mà thời lượng ngắn ngủi của phim không thể diễn đạt hết được. Phim cũng được lượt bỏ và biến điệu đi nhiều chi tiết để phù hợp với thời lượng ngắn ngủi cũng như hình thức hơn.
Sách được công ty Nhã Nam phát hành và được bán trên toàn quốc, có giá niêm yết trên bìa là 76000đ. Đây là một giá không thấp nhưng theo mình nghĩ, nó xứng đáng bởi lẽ những cảm xúc mà nó mang lại cho người đọc khó có thể mà mua được. Đọc sách xong, hãy xem phim luôn nhé.
Cuối cùng, mình xin gửi đến các bạn bài hát chủ đề trong phim. Bài hát Những năm tháng ấy (tên tiếng Anh là Those years) do ca sỹ Hồ Hạ trình bày cùng với hình ảnh của Thẩm Giai Nghi hiện tại.


Nội dung mình viết còn lủng cũng và khó đọc, mong các bạn thông cảm, các bạn hãy tìm mua quyển sách này về đọc và cùng chia sẻ cảm nhận với mình nhé.

>>> Truyện dài Cô Gái Chúng Ta Cùng Theo Đuổi Năm Nào Download Truyện Cô Gái Chúng Ta Cùng Theo Đuổi Năm Nào
more.

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015

Dương Tiêu - Kỷ Hiểu Phù: Tình vô vọng

0 nhận xét
- "Chính tà hai ngả duyên thành tội,
Thân đã trao rồi, hạt máu rơi."


 
Chính tà giang hồ vốn phân biệt, tình ý lại không. Thế nên mới nảy ra trăm truyện trăm đường, mà chẳng đường nào tường tỏ cả. 

Ngọt hay đắng?
Ỷ Thiên Đồ Long Ký nhắc đến nhiều mối tình, đến hai mối tình giữa chính và tà: Trương Thuý Sơn - Ân Tố Tố và Dương Tiêu - Kỷ Hiểu Phù.

Ở đó, mối tính thứ hai chỉ như một làn gió thoáng qua. Hai con người đó, chẳng hề có bái đường thành thân, chẳng hề có đến mấy chữ vĩnh kết đồng tâm như Trương Ân.

Dương Tiêu đối với Kỷ Hiểu Phù, ban đầu chỉ như khách qua đường. Thực vậy, Quang Minh tả sứ tương truyền là một trong hai Tiêu Dao nam mỹ tử của giang hồ. Với vẻ đẹp tiêu sai anh tuấn ấy, kiếm được một nữ nhân đâu có gì là khó?

Ta không rõ Dương Tiêu đối với Kỷ Hiểu Phù như thế nào, trong truyện chỉ điểm qua hai nét, đó là khi Kỷ Hiểu Phù, khi kể với Diệt Tuyệt Sư Thái về chuyện của nàng với Dương Tiêu, rõ ràng nàng bị cưỡng bức, nhưng sau đó lại một mực không chịu giết chàng. Chẳng vô cớ mà nói, nàng đã trao hết trái tim ấy cho họ Dương kia rồi.

Kỷ Hiểu Phù đối với giang hồ mà nói, đã được hứa hôn với Ân Lục Hiệp của Võ Đang. Con người ấy không được mô tả nhiều, nhưng có thể nói, tài lẫn sắc chắc chẳng hề thua ai. Bởi vì thế mà khiến Dương Tiêu si mê chăng? Bởi vì thế mà khiến đến cả mụ Thượng Diệt Hạ Tuyệt vẫn chấp nhận rằng nàng đã thất thân với một kẻ ma giáo, thậm chí đã có con để đem lấy cái chức chưởng môn lẫn tính mạng nàng và con nàng ra đánh đổi. Hẳn tư chất của Kỷ Hiểu Phù phải vượt hơn đám đệ tử của bà ta.

Dẫu sau này có Chu Chỉ Nhược, và sau này bà ni cô cố chấp kia đã rút kinh nghiệm, nhưng ta có thể thấy được, dù là tư thù hay lấy công đổi tư, trong mắt Diệt Tuyệt ắt hẳn người đệ tử họ Kỷ này phải xứng đáng vô cùng.

Nàng hoài thai và sinh ra được một người con gái. Bất Hối - Bất Hối Trọng Tử Du Ngã Tường. Nàng không hối hấn vì đã yêu chàng, đã trao trái tim lẫn thứ quý giá của đời nàng cho chàng. Cái dư vị thoáng qua ấy sao mà sâu đậm đến thế?

Mặc kệ trong mắt Nga My, trong mắt những võ lâm đồng đạo, nàng có là một kẻ ngu si mê muội đi chăng nữa, yêu Dương Tiêu, dù là bị chàng cưỡng bức, Kỷ Hiểu Phù không hề hối hận. Tất nhiên, nàng vẫn thấy áy náy với Ân Lê Đình, người cũng vì nàng mà tâm si vọng tưởng, đến mức sau này còn sáng tạo ra Thiên Địa Đồng Thọ để cũng chết với Dương Tiêu.

Nàng không chịu nghe lời Diệt Tuyệt ám sát Dương Tiêu, bởi quá yêu chàng, nhưng quả như lời Dương Tiêu sau này nói, chẳng những nàng chứ nhận lợi, hai người chưa chắc đã âm dương cách biệt, Bất Hối chẳng đến mức phải mồ côi mẹ mà phải bôn ba. Bởi Kỷ Hiểu Phù là người chính trực, chẳng muốn hại chàng, cũng chẳng muốn dối lừa tôn sư. Người như vậy trên đời hiếm lắm thay.

Minh giáo hay ma giáo, ta chẳng cần phải nói ở đây nữa. Dương Tiêu dùng sức mạnh để cưỡng đoạt nàng, ngược lại nàng còn hết lòng yêu thương. Yêu thương vì họ hoàn toàn có thể thuộc về nhau, vì dù cho Hiểu Phù có hứa hôn với Ân Lục hiệp thì cũng chẳng qua nàng vâng lời sư phụ, vào cái thời quân – sư – phụ, cái thời đặt đâu ngồi đó thôi chớ trái tim nàng chưa trao gởi cho ai. Nhưng tình yêu – trò chơi nguy hiểm – nó vốn thế. Nó phải éo le, nó phải ngạo ngược, nó phải hành cho con người ta chết lên chết xuống – cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen – đớn đau đến tận cùng mới trọn vẹn được cái chữ tình.

Bởi Dương Tiêu lúc nàng còn sống đã thiếu đi sự trân trọng nàng. Mãi đến khi nàng chết, Dương Tiêu vẫn khùng khùng, điên điên, vẫn u mê cho đến khi được Trương Vô Kỵ thức tỉnh. Ông yêu nàng thực sự, yêu con người ấy đến khi nàng không còn trên đời, trái tim của Tiêu Dao Mỹ Nam tử ấy cũng hoá đã. Một mối tình không lâu, không có cơ hội bền vững, không có một kết thúc tốt đẹp mà thành một khối u tình đẹp vĩnh viễn.

Dương Tiêu và Kỷ Hiểu Phù, cả hai người đều không có lỗi.
Chuyện tình giữa chính và tà, ở Ỷ Thiên chẳng tròn mà khuyết, nó day dứt nhưng không hề khiến người ta phải hối hận.

Mối tình của hai người, từ khi nó bắt đầu đã là một mối tình vô vọng.
Vô vọng bởi chính tính cách và bản thân của hai con người yêu nhau. Y – một người kiêu ngạo không bao giờ chịu cúi mình van xin tình yêu của người khác, chỉ biết ôm mối tình trong mộng mà si tâm vọng tưởng. Nàng – một đồ đệ hiếu thảo coi sư phụ như trời, chỉ biết mang hình bóng người thương gửi gắm vào đứa con gái ngây thơ chưa từng biết mặt cha.
 
- "Tình yêu đến, khi nó đến thì ngọt ngào, nhưng khi nó đã đi rồi thì người ta mới có thể cảm nhận hết được vị ngọt lẫn vị đắng mà nó đem lại."

more.

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

Quang Minh Tả Sứ Dương Tiêu – Kỷ Hiểu Phù: mối tình không hối tiếc

0 nhận xét
Có một câu chuyện tình tuy nhỏ, tuy ngắn ngủi nhưng lại rất hay, rất lãng mạn, rất đau lòng mà ai khi xem qua bộ Ỷ thiên Đồ long ký đều biết, đó là chuyện tình của nữ hiệp xinh đẹp phái Nga Mi Kỷ Hiểu Phù và chàng tả sứ Dương Tiêu đẹp trai lắm tài.
Kết quả của mối tình là đứa con gái Dương Bất Hối. Chỉ cái tên thôi cũng đủ nói lên một điều, điều làm cho mọi người khi hay biết tội trạng của Hiểu Phù đã xảy ra hai trường hợp. Hoặc giận điên cuồng như Diệt Tuyệt Sư thái, như chị em đồng môn trong phái Nga Mi. Hoặc ngậm ngùi thương cảm như Trương Vô Kỵ, như hầu hết các anh em Minh giáo. Bất Hối là đứa con kết tinh bỡi tình yêu vô cùng xinh đẹp và bất tử của đại diện hai phái chánh tà, một nữ hiệp phái Nga My được gọi là chính phái và một tả sứ uy quyền của Minh giáo, một giáo phái bị gọi bỉ báng là Ma giáo.

Dương Tiêu – Kỷ Hiểu Phù, mối tình được nhắc đến cực ít trong truyện nhưng lại tạo được ấn tượng cực kỳ sâu sắc. Dương tả sứ là người đàn ông nhiều tài lại rất phóng khoáng, chỉ một ngón đàn cũng đủ làm thao thức lòng người. Dương Tiêu từ ngạc nhiên, thú vị đến thương cảm và yêu tha thiết cô nương xinh đẹp dịu dàng. Bằng vào địa vị của ông, tìm một cô gái đẹp không là điều khó, nhưng để tìm một tri kỷ hồng nhan, Dương Tiêu đã phải mất bao nhiêu công sức để có được Kỷ Hiểu Phù. Có Hiểu Phù trong tay, ông hết sức nâng niu trân trọng. Khi Hiểu Phù quyết định ra đi, Dương Tiêu không chịu để mất đi người phụ nữ mình đã quá dấu yêu, ông dùng thủ đoạn để Hiểu Phù mãi mãi là của ông, đó là cái suy nghĩ vừa thực tế vừa khờ khạo của người đàn ông khi đã quá say đắm, ông quên mất một điều: Hiểu Phù đâu chỉ có một mình ông.
alt
Vâng. Hiểu Phù không chỉ có Dương Tiêu, dù trái tim cô đã trao trọn cho người đàn ông mà chỉ trong một thời gian ngắn đã đầy ắp yêu thương, không như bao nhiêu năm cô sống trên đỉnh Nga My với một sư tỷ Mẫn Quân luôn luôn dèm xiểm, với một sư phụ chỉ biết diệt cho tuyệt, với một mớ chị em tự xưng là nữ hiệp mà cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ ra vào vô cảm. Hiểu Phù còn có cái cô được nhồi nhét, được học thuộc lòng là chính nghĩa, là tiêu diệt cái ác, là đạo nghĩa với sư phụ, là luật lệ, môn quy. Cô bị trói trong cái mớ bòng bong đó trong bao nhiêu năm trời, những vết trói đã hằn trong cô đến nỗi mơ ngũ cũng vẫn thấy cùng sư phụ đi tiêu diệt tà ma ngoại đạo. Cô đâu có thể nào một sớm một chiều quên được những điều cô đã được giáo dục trong bao nhiêu năm. Và người đàn ông mà chính tự trong trái tim cô đã đong đầy yêu thương lại là một người cô phải có trách nhiệm tiêu diệt: Một tà ma ngoại đạo.
Minh giáo hay Ma giáo, chính hay tà tôi không nói ở đây, điều tôi muốn nói là cái tình sâu nặng giữa hai nhân vật đầy ắp yêu thương, đau đớn này. Yêu thương vì họ hoàn toàn có thể thuộc về nhau, vì dù cho Hiểu Phù có hứa hôn với Ân Lục hiệp thì cũng chẳng qua cô vâng lời sư mẫu, vào cái thời quân – sư – phụ, cái thời đặt đâu ngồi đó thôi chớ trái tim cô chưa trao gởi cho ai. Yêu thương vì một tả sứ uy dũng như Dương Tiêu, vừa đẹp trai vừa đàn hay hát giỏi lại phong lưu tiêu sái thì thiếu chi các cô nương mê đắm, can gì Dương tả sứ lại say mê cô gái thuộc phe phái đối lập chi cho sinh rắc rối. Nhưng tình yêu – trò chơi nguy hiểm – nó vốn thế. Nó phải éo le, nó phải ngạo ngược, nó phải hành cho con người ta chết lên chết xuống – cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen – đớn đau đến tận cùng mới trọn vẹn được cái chữ tình. 
Diệt Tuyệt sư thái không vướng bận chữ tình, cả đời bà chỉ mơ tiêu diệt Ma giáo, diệt cho tuyệt. Cho nên bà không thể hiểu được tình là gì, không thể nắm lấy bàn tay đứa học trò yêu để san sẻ cho cô chút sức mạnh hầu thắng vượt cái khối u tình mà Hiểu Phù đang mang. Chị em phái Nga My người thì ganh tỵ như Mẫn Quân, người lại quá vô tâm để cho Hiểu Phù một thân nuôi con dại bao nhiêu năm sau mới biết. Điều đó chứng tỏ đồng môn phái Nga My vào giai đoạn đó mặc kệ ai biết thân ai, người ta chỉ chăm chăm làm thế nào để được sư phụ truyền y bát, để đợi chờ một chức trưởng môn. Lạt lẽo như vậy, đơn côi như vậy, nhạt nhòa như vậy bảo sao Hiểu Phù không gục ngã trong tình yêu của người đàn ông phong lưu anh tuấn. 
Nhưng đời nó lại không chỉ có tình yêu đôi lứa, và người ta phải lựa chọn tình yêu cùng nhiều thứ khác. Hỏi tại sao y không đi tìm Kỷ Hiểu Phù. Thật ra y có biết tình cảm của nàng đối với y ra sao đâu? Kỷ Hiểu Phù với sự dằn vặt tột đỉnh vì đã phản bội hôn ước với Hân Lê Đình, và phản bội sư môn (lầm lỡ với kẻ thù của Nga My là người Minh giáo) làm sao có thể tỏ bày tình cảm của nàng đối với y? Thế là y đi. Y rời nàng có lẽ cũng nghĩ rằng y sẽ quên nàng nhanh chóng thôi. Lý trí bao giờ cũng cho rằng chỉ một lần qua đêm thì làm sao có thể có tình yêu được? Nhưng y lầm, và có lẽ nàng cũng không bao giờ nghĩ rằng nàng lại yêu một người đã cưỡng bức mình như thế.
Quang Minh Tả Sứ Dương Tiêu
Thương cho Kỷ Hiểu Phù. Thương cho cô gái một thân một mình vừa phải chiến đấu với chính bản thân, vừa phải nuôi dấu đứa con gái nhỏ. Trong con mắt phái Nga My, Hiểu Phù là hình ảnh một loại nữ nhi ngu khờ dại dột để cho phải mang lấy một nghiệp chướng. Nhưng theo tôi Hiểu Phù mới thực sự là người phụ nữ bản lĩnh, bản lĩnh vì đã thắng vượt chính trái tim mình, thắng mà không bao giờ hối hận. Hiểu Phù đã biết Dương Tiêu là một người có uy quyền lớn trong Minh giáo, nếu như người khác cô đã chẳng ngại ngần gì về làm Dương tả phu nhân. Nhưng trong cô cái đạo nghĩa chánh tà đã phân rõ rệt, cô yêu không hối hận nhưng cô không để cho mình đi theo con đường mà cô đã được dạy là gian tà. Cô tránh né Dương Tiêu, đồng nghĩa với tránh né nhà cao cửa rộng, bạc tiền châu báu, danh vọng uy quyền. Cô bằng lòng chấp nhận cuộc sống cơ cực, những phút giây hiếm hoi gần bên con gái, thắng vượt trái tim mình một cách dũng mãnh.
Thương cả cho Dương Tiêu. Những tháng ngày sống bên người con gái dấu yêu quá ngắn. Hơn ai hết ông hiểu rõ sự ngăn cách giữa ông và Hiểu Phù. Nhưng trái tim muôn đời vẫn có những lý do của nó, mặc dù đó là những lý do đỏng đảnh, ngớ ngẩn và ngạo mạn. Dương tả sứ ngẩn ngơ tìm mãi con cá mà ông không giữ được, con cá cứ to dần lên mỗi ngày để ông say đắm thổi mãi khúc sáo tương tư khi chiều về từ ngày nọ sang tháng kia. Cho đến một ngày ông nhìn thấy Kỷ Hiểu Phù qua bóng hình con gái ông: Dương Bất Hối. Để ông biết rằng mãi mãi hồng nhan tri kỷ của ông đã không bao giờ còn trở lại, và trái tim ông lần nữa lại bị bóp chặt, bị nghiền nát, bị vây khổn trong ngọn lửa tình đau đớn mà ông không bao giờ dập tắt được trong suốt cuộc đời.

Kỷ Hiểu Phù mất có nghĩa là trái tim Dương Tiêu cũng hóa đá. Đã không ai có thể thay thế được hồng nhan tri kỷ của Dương Tiêu cho đến ngày ông nhắm mắt. Một mối tình không lâu, không có cơ hội bền vững, không có một kết thúc tốt đẹp mà thành một khối u tình đẹp vĩnh viễn. Phải chăng câu hát “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở” là một minh chứng cho tình yêu này. Riêng tôi, tôi cho rằng giữa những lọc lừa, những âm mưu, những thủ đoạn xảy ra trong bộ truyện dài tập Ỷ thiên Đồ long ký, mối tình Dương Tiêu – Hiểu Phù là biểu dương cho một tình yêu đẹp nhất, chân thành nhất và đau đớn nhất. Dương Tiêu không có lỗi gì cả. Y cũng không hối hận đâu. Có hối, thì hối tại sao năm xưa y lại không nhận ra tình cảm của mình sớm hơn? Nhưng nếu y có nhận ra tình cảm sớm hơn thì nàng cũng không chịu đi theo y cơ mà. Mối tình của hai người, từ khi nó bắt đầu đã là một mối tình vô vọng. Vô vọng bởi chính tính cách và bản thân của hai con người yêu nhau. Y – một người kiêu ngạo không bao giờ chịu cúi mình van xin tình yêu của người khác, chỉ biết ôm mối tình trong mộng mà si tâm vọng tưởng. Nàng – một đồ đệ hiếu thảo coi sư phụ như trời, chỉ biết mang hình bóng người thương gửi gắm vào đứa con gái ngây thơ chưa từng biết mặt cha.

Y, và nàng, cả hai người đều không có lỗi. Và họ có lẽ cũng chưa từng hối hận. Tình yêu đến, khi nó đến, nhưng khi nó đã đi rồi thì người ta mới có thể cảm nhận hết được vị ngọt lẫn vị đắng mà nó đem lại.
more.

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào?

0 nhận xét
Để kiểm chứng tình yêu dành cho bộ sách này, trang Buzzfeed mới đây đã làm một khảo sát nhỏ, hỏi về cách mà Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn.

Với bạn trẻ Việt Nam và khắp thế giới, Harry Potter đã không chỉ còn là một bộ truyện đơn thuần mà đó còn là những người bạn, một mái nhà, một ngôi trường đích thực cho bất cứ ai yêu thế giới phù thuỷ màu nhiệm này. Bộ truyện đã chứng kiến sự trưởng thành của cả một thế hệ, mang đến những bài học và tình yêu thương ấm áp, giúp ta lớn lên và thậm chí là dìu ta qua những khoảng thời gian tăm tối nhất. Để kiểm chứng tình yêu dành cho bộ sách này, trang Buzzfeed mới đây đã làm một khảo sát nhỏ, hỏi về cách mà Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn. Hãy cùng xem bởi biết đâu, chúng ta cũng tìm được sự đồng cảm từ những người có chung cảm xúc và câu chuyện với mình qua những lời tâm sự hết sức chân thành. 

Còn bạn, Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 

1. “Harry Potter dạy tôi thế nào là thật sự yêu một điều gì đó”. Alexa P.

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 2
2. “Harry Potter giúp tôi có sức mạnh vượt qua khoảng thời gian khủng hoảng tinh thần”. Nikki D.

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 3
3. “Harry Potter và hoàng tử lai là một món quà sau ca phẫu thuật ung thư của tôi. Tôi dành hàng giờ nằm trên giường bệnh để đọc nó vào nửa đêm. Khi Dumbledore ra đi, tôi đã khóc như một đứa trẻ khi mọi người khác trong nhà vẫn đang ngủ” Hermetta P.

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 4
4. “Để thành thật mà nói, Harry Potter giúp tôi vượt qua những năm tháng bị bắt nạt ở trường học”. Eduarda Q.

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 5
5. “Khi tôi công khai giới tính ở đại học, tôi dính chặt lấy những quyển Harry Potter như thể chúng là một phần của mình. Tôi đã khóc trong phòng ký túc, ước rằng mình không phải là gay và điều duy nhất giúp tôi vượt qua khỏi nơi tăm tối đó là J.K Rowling và tác phẩm của bà. Khoảnh khắc mang đến sức mạnh cho tôi là trong quyển Chiếc cốc lửa, khi Hagrid nói về những định kiến mà ông gặp phải khi là một người lai khổng lồ: “Luôn có những người giữ định kiến chống lại bạn, có những người giả bộ là họ chỉ có xương to thôi chứ không dám đứng lên mà nói: “Tôi là chính tôi, và tôi không xấu hổ vì tôi là tôi”. Michael W. 

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 6
6. “Harry Potter có đủ phép thuật để giữ tôi lơ lửng ngay cả trong thời gian tăm tối nhất. Thật nhiều bài học về tình bạn, lòng dũng cảm, tình yêu, sự quyết tâm và trưởng thành. Harry Potter giúp tôi nhớ rằng mình phải luôn thắp lên ánh sáng”. Kate Y.

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 7
7. “Tôi vừa mới trở thành người thất nghiệp trong 6 tháng. Hiển nhiên, 6 tháng đó thực sự khó khăn với tôi. Tôi quyết định đọc lại Harry Potter, lần thứ 4 kể từ khi tôi có thời gian. Bộ sách này còn hơn cả một câu chuyện: Đó là một cuộc đời. Tôi không thể giải thích được đọc bộ sách này đã giúp tôi nhiều như thế nào. Chúng cho tôi một điều gì đó để tập trung vào. Và dù tôi đã đọc chúng từ trước, lần này vẫn hoàn toàn khác biệt”. Tatiana H.

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 8
8. “Không có Harry Potter, tôi đã không nuôi dưỡng một tình yêu sách nhiều như thế này”. Zoe W.

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 9
9. “Harry Potter là cuốn sách đầu tiên khiến tôi cảm thấy như một người trưởng thành bởi chúng quá dày”. CJ D-W.

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 10
10. “Cho những cô gái trẻ, nerd và ngoan cố, thật tuyệt vì đã có những Hermione, Ginny, Luna, bà Weasley, Tonks và McGonagall. Họ thật mạnh mẽ, chân thực, họ có tiếng nói riêng và họ không xuất hiện chỉ để làm nền cho cốt truyện về Harry. Họ đã thay đổi, họ đã phạm sai lầm, họ thắng, họ thua và họ học hỏi. Cuốn sách này bao gồm thật nhiều những người phụ nữ quyết đoán như thế. Cho một đứa con gái trẻ sống ở những năm 00s, những ví dụ đó thật vô giá. Đó là lần đầu tiên một series sách cho trẻ em mang đến sự đa dạng và độc lập với một chiều sâu như vậy, ngay cả khi người anh hùng trong truyện là một chàng trai. Harry Potter, với tôi, là cuốn sách mà tôi sẽ luôn cảm thấy biết ơn và mãi mãi là như vậy” Rita G. 

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 11
11. “Harry Potter là một phần quan trọng của tuổi thơ tôi, nó dạy tôi cách đối mặt với rất nhiều điều, ví dụ như cái chết của cha tôi vào năm tôi 15 tuổi. Rất nhiều cuốn sách đã chạm đến và giúp tôi vượt qua vết thương khủng khiếp đó, nhưng không gì lại trở thành thứ giúp định hình con người tôi và chuẩn bị cho tôi những gì cuộc đời đang chờ đợi phía trước như Harry Potter”. Jaimee D.

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 12
12. “Tôi luôn cảm thấy cần phải đọc Harry Potter mỗi khi tôi thấy cô đơn. Điều đó xảy ra vài lần, nhất là trong những giai đoạn chuyển tiếp quan trọng.” writergirl1029.

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 13
13. “Tôi chuyển nhà rất nhiều khi còn là một đứa trẻ, nhưng tôi luôn biết rằng tôi có thể gọi Hogwarts là nhà”. Anatasia C.

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 14
14. “Trở thành fan của Harry Potter kể từ năm 12 tuổi, đã tặng tôi rất nhiều những tình bạn lâu bền nhất. Khi tôi chuyển đến một thành phố khác và không có người bạn nào xung quanh, họ giúp tôi giữ sự bình yên và thoải mái”. Rita G.

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 15
15. “Tôi biết ơn series Harry Potter bởi nó khiến tôi yêu thích và tìm hiểu về thế giới văn học huyền ảo, thần thoại và truyện cổ tích”. Tonya Penn.

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 16
16. “Harry Potter khiến lũ trẻ không thích đọc sách phải chăm chú vào đó. Và tôi mãi mãi biết ơn vì điều này.” Julie.

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 17
17. “Series Harry Potter đã và sẽ truyền cảm hứng cho tôi trở thành con người mà tôi mong muốn. Tôi đã có một sự kết nối mạnh mẽ với Ron bởi gia đình tôi chưa bao giờ giàu có và Ron đã luôn ngại ngùng vì điều đó. Và với câu nói của thầy Dumbledore: “Điều quan trọng không phải là người ta sinh ra thế nào, mà là người ta ra sao khi lớn lên. Harry Potter đã giúp tôi đối mặt với gia đình tan vỡ và sự tuyệt vọng của mình”. Rachel.

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 18
18. “Tất cả những cuốn Harry Potter đã thay đổi cả thế giới này. Chúng đã thay đổi thế giới của tôi. Tôi đã trở thành người tốt hơn bởi Harry Potter tồn tại”. Briizy. 

Harry Potter đã thay đổi cuộc sống của bạn như thế nào? 19
more.

Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2015

GS Ngô Bảo Châu: Suy Nghĩ Về Việc Học

0 nhận xét
GS Ngô Bảo Châu chia sẻ bí quyết học tập: "Chúng ta ai cũng có đam mê, nhưng bản chất con người là sự yếu đuối. Vì thế để giữ được đam mê thì cần phải có kỷ luật", giáo sư Ngô Bảo Châu chia sẻ với học sinh TP HCM.


Giáo sư Ngô Bảo Châu đã nói chuyện bằng tiếng Anh với hàng trăm học sinh trường phổ thông quốc tế tại TP HCM về chủ đề “Chúng ta học như thế nào?”. Bên cạnh việc chia sẻ quan điểm về cách học tập, giáo sư đã hỏi lại suy nghĩ của chính các em.

“Nhiều người hỏi tôi bí quyết học như thế nào, tôi không thể nói được trong một câu bởi câu hỏi đó cũng khó như câu chúng ta sống như thế nào?”, giáo sư Ngô Bảo Châu mở đầu buổi nói chuyện.

Trước khi bắt đầu buổi nói chuyện, giáo sư Ngô Bảo Châu đã đưa ra những vấn đề để học sinh thảo luận như làm thế nào để tìm hiểu thế giới xung quanh, kỷ luật, đam mê và lòng dũng cảm để trả lời cho câu hỏi Học như thế nào?.



Theo GS Châu, ba yếu tố trong phương pháp học tập của anh là kỷ luật, đam mê và lòng dũng cảm. Ngay lập tức, anh nhận được phản biện của một học sinh: "Đồng ý học tập cần 3 yếu tố trên, nhưng theo em thì phải đổi lại trật tự. Đam mê phải đứng trước kỷ luật, phải đam mê một vấn đề nào đó rồi mới có kỷ luật và lòng dũng cảm để thực hiện".

Thích thú với sự phản biện của học sinh, GS Châu trao đổi tiếp: "Tại sao tôi phải nhấn mạnh kỷ luật nên đứng trước cả đam mê? Chúng ta ai cũng có đam mê, ví dụ như khoa học, toán, thể thao…, nhưng bản chất của con người là sự yếu đuối. Đam mê nào của con người rồi cũng bị mờ nhạt đi. Để giữ được đam mê thì cần phải có kỷ luật".

Cũng theo anh, kỷ luật ở đây không giống như trong quân đội mà là kỷ luật trong một nhóm và tôn trọng luật chơi. Ví dụ, khi tham gia một trò chơi, có thể niềm đam mê sẽ giảm, nhưng vẫn phải chơi vì bạn tôn trọng những người cùng chơi đó.

Trả lời câu hỏi của một nữ sinh làm thế nào để có niềm đam mê, giáo viên có thể truyền đam mê cho học trò được không, GS Châu nói: "Tôi không nghĩ rằng giáo viên có thể truyền cảm hứng cho bạn. Trước hết, bạn phải có sẵn niềm đam mê và giáo viên sẽ giúp bạn tăng thêm".

Buổi chia sẻ diễn ra khá sôi nổi khi giáo sư Châu đặt nhiều câu hỏi gợi mở cho học sinh, như: "Khi học tập, các em chọn vấn đề dễ hay khó để giải quyết?". Nhiều học sinh thành thật nhận đã chọn giải quyết vấn đề dễ để có được sự tự tin. Tuy nhiên, cũng nhiều em chia sẻ chọn những vấn đề thách thức bởi nó tốt cho quá trình học. Khi giải quyết được vấn đề khó thì kiến thức mới tăng thêm.



Theo anh Châu, những vấn đề dễ gặp hàng ngày gây nhàm chán và tẻ nhạt, nhưng nó có tác dụng tăng sự tự tin của người học và cũng cần thiết trong quá trình học. Những vấn đề khó rất quan trọng, nó thể hiện được rằng bạn có tiếp tục giữ được niềm đam mê hay không. “Tôi đã tìm thấy niềm say mê toán học vì nó đầy thách thức chứ không phải vì nó dễ”, giáo sư cho biết.

Dẫn chứng cho quan điểm của mình, anh Châu kể về kỷ niệm bị đánh trượt khi xin làm cán bộ nghiên cứu: “Khi tôi trình bày với ban giám khảo về đề tài nghiên cứu Bổ đề cơ bản, họ đã cười và đánh trượt vì cho rằng tôi đã chọn một đề tài quá khó. Sau đó tôi chọn đề tài dễ hơn để làm việc và kiếm sống, nhưng vẫn tiếp tục theo đuổi Bổ đề cơ bản trong âm thầm", anh Châu nói.

GS Châu tâm sự, sau giải thưởng Fields, anh được nhiều người biết đến, tham gia nhiều hoạt động như hội thảo, họp báo…, nhưng điều đó không làm anh vui bằng việc được quay trở lại tiếp tục nghiên cứu.
more.

Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013

Blog Radio 180: Sữa và kem bạc hà

1 nhận xét
Ai rồi cũng hướng tới gia đình, một mái ấm thực sự, có chồng, có con, có gia đình bao bọc. Anh cũng nghĩ em như thế. Anh vẫn luôn cầu mong em hạnh phúc, có người nào đó sẽ mang cho em niềm vui của một gia đình.


Bạn thân mến!

Có khi nào một ngày bất chợt, nắng vàng hanh hao, gió nhẹ len lén đẩy cánh cửa sổ, chiếc rèm cửa khẽ rung. Từ cửa sổ phòng mình nhìn xuống khoảng sân trải nắng yên bình, bạn chợt thấy những nói cười nơi dưới kia không còn ồn ã, xôn xao mà bỗng khe khẽ, nhòa nhạt đi… Cuộc sống vốn cứ xoay vần và tình yêu là một vòng tròn khép kín, hạnh phúc hay chia ly do ta có trân trọng nắm giữ hạnh phúc trong tay mình không?

Bạn sẽ thế nào nếu gặp phải tình huống như cô gái trong câu chuyện ngày hôm nay: Yêu một người đã có gia đình…

Blog Radio tin chắc mỗi chúng ta sẽ có câu trả lời cho chính mình dù bạn có ở trong hoàn cảnh của câu chuyện hay không? Và nếu được bạn hãy sẻ chia với Blog Radio những điều bạn còn chưa dám nói với ai đó thông qua chương trình hôm nay nhé!


Lá thư trong tuần

Người yêu tôi là một người tình

Em quen anh khi em còn làm ở công ty cũ cũng có tên giống tên công ty anh, anh nói em là mật thám của mấy người ở công ty em. Hay thật đấy, em không phải mật thám cũng không phải là người đi theo ngành hình sự nhưng em thích những câu chuyện trinh thám đầy tính khoa học. Em, một con bé mới ra trường, vất vả chật vật để kiếm được công việc mình yêu thích. Anh, một người đàn ông thành đạt, mặc dù còn rất trẻ. Em không biết chút gì về anh, chỉ biết anh là giám đốc của một công ty phần mềm và đang làm thêm ở một công ty khác. Em sẽ không biết thêm về anh nếu như một lần em không tình cờ đọc blog của anh. Qua những gì em đọc em càng tôn trọng anh hơn, hiểu anh hơn.

Hôm đó, em và anh hẹn nhau đi dạo phố, nhà anh cách nhà em có 15 phút đi bộ, em rất thích đi bộ dạo phố mặc dù con phố chúng ta đang ở không có gì đặc biệt cả, vẫn những gánh hàng rong, những quán nước chè vỉa hè, những cửa hàng quần áo sang trọng. Con phố vẫn như vậy và nó nhẹ nhàng hơn khi có anh đi cùng em. Em cũng lạ là sao một người như anh lại nhận lời đi dạo phố với em trong khi anh cho rằng em là mật thám. Một nụ cười nhẹ nhàng trên môi 2 chúng ta khi chúng ta nói về chuyện anh hiểu nhầm em thế nào...

Cũng từ đó anh và em hay nhắn tin gọi điện cho nhau, hỏi thăm nhau, trao đổi nhưng thông tin về công việc của nhau. Em bỏ việc với công việc không thích thú gì ở nhà phụ giúp gia đình. Em vẫn giữ liên lạc với anh, anh thông báo với em anh lấy vợ vào một ngày đầu đông, anh mời em về dự đám cưới của anh nhưng em không thể về được, em thầm chúc anh hanh phúc với gia đình mới của mình.

Có một hôm anh hỏi em: "Có khi nào em yêu anh không?".

Em trả lời: "Đôi lúc em cảm thấy nhớ anh, nhớ rất nhiều, đôi lúc chợt hỏi em có yêu anh không", một cái icon thè lưỡi tinh nghịch.

Sau Tết, anh lên Hà Nội, em và anh lại gặp nhau. Anh hẹn em đi dạo hồ gần nhà nhưng anh không đến, em về nhà đọc tin nhắn mới biết anh không ra được vì... vợ anh đang ở nhà.

Bẵng một thời gian em nhận được tin nhắn của anh: "Mình gặp nhau nhé, em qua nhà anh". Đêm đó, em đã không về nhà...

Em đã rất hạnh phúc và cũng rất sợ mất anh nhưng anh không thể là người đàn ông của em được, anh còn gia đình, còn vợ con... Em không thể lấy mất đi người đàn ông của gia đinh nhỏ bé hạnh phúc đó được. Em nói với anh là em sẽ đi Sài Gòn trong tháng tới, nơi em quyết định dừng chân trong một thời gian dài nhưng rồi em cũng không đi được. Anh không hề giữ chân em, chỉ một lần cũng không... Em để cho tâm hồn mình không ở Hà Nội mà đi lang thang ở một chân trời nào đó, không ai biết mình là ai, không ai biết mình từ đâu đến.

Đến ngày hôm qua, anh và em đã nói chuyện qua nick chat:

- Giờ em đang làm gì, tính bao giờ lấy chồng vậy?

Vẫn là câu hỏi bao giờ em lấy chồng như những người bạn thân hỏi em và những câu trả lời là tao không lấy chồng đâu, được tự do không sướng sao !!!???

- Việc con gái nói không lấy chồng là tùy từng người.

- Sao anh thấy thú vị?

- ?

- Ai rồi cũng hướng tới gia đình, một mái ấm thực sự, có chồng, có con, có gia đình bao bọc. Anh cũng nghĩ em như thế. Anh vẫn luôn cầu mong em hạnh phúc, có người nào đó sẽ mang cho em niềm vui của một gia đình.Trong khi anh thì không thể có tình cảm, yêu thương. Sau anh là vợ, là con cái và gia đình. Anh không thể cứ để em phải hy sinh mãi vì anh. Ở bên anh, hai đứa có những lúc nóng bỏng, quên mình. Nếu lỡ làng, biết làm sao...

- Đến bây giờ anh sẽ nói những gì anh nghĩ, những điều anh đã định nói, có những lần anh muốn gặp em để nói rằng "mình xa nhau nhé". Nhưng thay vì nói câu đó, anh đã để em nói ra, những lúc muộn, anh bảo em sang mặc dầu biết em không thể sang, ... có lẽ giờ em không còn nhớ anh, yêu anh và không còn giận những câu nói qua tin nhắn, những lúc rủ em đi chỗ này chỗ nọ. Hy vọng, em luôn hạnh phúc và sớm nghĩ đến việc có một gia đình.

Em im lặng và chỉ đặt cho anh những dấu chấm hỏi vô nghĩa.

- Em không nghĩ đến việc có gia đình mặc dù rất muốn có 1 đứa con.

- Anh không muốn con mình không có bố. Nói chung, anh trân trọng những gì mình có. Có những thằng đàn ông đi gây họa, rồi mặc người ta bụng mang dạ chửa, có con sinh ra cũng kệ. Nếu anh có với em một đứa con, có nghĩa là phải có trách nhiệm mà anh không thể gánh thêm trách nhiệm nữa. Cho nên, mình xa nhau, em nhỉ?

- Anh sợ trách nhiệm hay sợ không gánh được trách nhiệm đó?

- Không. Trách nhiệm của một người cha, một người chồng sẽ chỉ có được một gia đình. Không thể để người phụ nữ mình yêu thương có con với mình, mà đứa con đó chỉ được gọi là ngoài giá thú, người mình yêu chỉ là người tình.

- Em cũng không phải người có thể phá vỡ hạnh phúc gia đình người khác được, đúng không anh?

- Uh, hai đứa mình không thể đến với nhau được một cách trọn vẹn. Sẽ thêm đau khổ dù yêu thương đến mấy đi chăng nữa.

- Em chọn cách ra đi như thế có đúng không nhỉ, em sẽ không về Hà Nội nữa, cuộc sống của em ở đây cũng tạm ổn?

- Không đúng

- Không đúng?

- Uh, không đúng

- Tại sao, em có nói với anh là em vào Sài Gòn mà?

- Chạy trốn không phải là cách

- Chay trốn? - Em thốt ra câu hỏi đó với một nụ cười mỉa mai, cho em hay cho ai...

- Thực lòng, anh thương mến em. Nhưng anh không thể bỏ vợ, bỏ con vì vợ và con anh không có tội. Dù đứa bé là con của anh với vợ hay với em thì không đứa bé nào có tội cả. Cho nên, nếu hai đứa mình lỡ làng, anh thực sự khó xử.

- Vợ anh và con anh không có tội nên em chọn cách đó, em không muốn gia đình anh có một sự lục đục nào vì em.

- Anh hiểu.

- Trước khi em đi, em có đến tìm anh nhưng anh không có nhà.

- Anh nghĩ, em chưa đi, em đang ở HN, anh cảm nhận thấy thế.

Em đã nói dối anh là em đã đi nhưng em vẫn còn ở đây. Anh cảm nhận thấy em vẫn ở Hà Nội, đúng là từ khi em nói với anh là em đi xa khỏi Hà Nội đến hôm nay. Trên tay em bây giờ là tấm vé máy bay Hà Nội - Sài Gòn, chuyến bay đêm nay. Có thể anh cho rằng quyết định này của em là trốn chạy sự thật và không dám đối mặt với nó. Em chỉ có thể làm như vậy để quên và nhớ những kỷ niêm của chúng ta.

Em thầm mong gia đình anh với một thiên thần nhỏ bé đang ngự trị trong đó luôn hạnh phúc...

    Gửi từ email Quỳnh Trinh - quynhtrinh_it@




Truyện ngắn: Sữa và kem bạc hà

“Viết trước hết là để thỏa mãn cảm xúc bản thân”

***

6h sáng.

Cô vác balô lên vai. Ngoắc taxi, và đến công ty anh.

Anh đã đợi sẵn dưới chân tòa nhà. Lâu rồi cô mới thấy anh mặc jeans và áo thun kẻ sọc. Đa số những lần gặp nhau, anh đều quần tây áo sơ mi chỉn chu, đưa cô đi ăn, trò chuyện với cô, rồi lại quay về công ty làm đến khuya.

Anh bảo tài xế chạy về hướng Nam. Cô và anh đang đi ra biển.

Anh khẽ kéo cô dựa vào người anh, dụi đầu vào tóc cô và hít thật sâu.

Cô cũng khẽ vòng tay ôm lấy anh. Một cái ôm không trọn vẹn, anh to quá vòng tay cô. Cô nghe thấy mùi nắng từ áo anh, cả mùi da thịt của anh, cái mùi mà cô đang vô cùng nhớ.

Những lần đi cùng, có bao giờ cô được ngồi thật sát anh thế này. Cô nhớ chỉ duy nhất hai lần. Lần đầu tiên khi anh đưa cô về nhà, cũng ngồi trên taxi thế này. Hôm đó anh ho rất nhiều, nhưng vẫn cùng cô ăn kem. Cô gọi kem chocolate bạc hà, anh bảo sẽ chọn kem giống cô để được nếm món kem bạc hà mà cô ưa thích. Anh luôn đòi nếm thử những món ăn mà cô gọi, thỉnh thoảng lại còn bắt đút không khác gì trẻ con. Cô yêu nhiều cái trẻ con trong một người đàn ông như anh.

Lần thứ hai anh ngồi sát cô đến nỗi cô có thể nghe được tiếng nhịp từ lồng ngực anh. Hôm đó anh và cô đến khu thương mại chơi điện tử. Phòng game rất đông, anh đã nhường cái ghế cuối cùng cho cô. Và để cả hai cùng có thể chơi trò tìm điểm khác nhau trên màn hình, cô bảo cô có thể “share” cái chỗ ngồi khiêm tốn ấy với anh. Và cứ thế, cô như lọt thỏm trong lòng anh, thỉnh thoảng lại hất cùi chỏ vào ngực anh nũng nịu khi anh không buồn tập trung vào màn hình mà chỉ mải dụi đầu vào tóc cô. Đó là lần cuối cùng anh ngồi thật sát cô. Là hôm chị ấy đi công tác.

Cô đưa tay ôm lấy gương mặt anh. Và như mọi khi, anh lại cầm lấy tay cô và đặt lên đấy một nụ hôn, nhẹ và sâu. Cô thích cái cảm giác nhồn nhột khi gương mặt anh cạ vào làn da mỏng mảnh của cô. Cô thích chạm vào cằm anh sau khi anh cạo râu được 2 ngày. Có lần cô đã nói với anh điều này, và kể từ đó cô hay nhận được tin nhắn của anh với nội dung: “Hai ngày trước anh đã cạo râu. Hôm nay em có muốn gặp anh không?”. Và cô sẽ gặp anh, và cô sẽ vờ như vô tình với tay trước mặt anh để lấy thứ gì đó, và anh sẽ vờ như vô tình chạm cằm vào cánh tay cô, khẽ dừng ở đấy cho đến khi cô nhoẻn miệng cười và tặng anh một cái liếc sắc đến ngọt ngào.

Điện thoại anh báo có tin nhắn. Đúng 8h. Không cần đọc cô cũng biết được là của ai. Là chị ấy nhắc anh uống sữa. Đối với chị ấy, anh như một đứa trẻ cần sự chăm bẵm và giám sát thường xuyên. Cứ đúng 8h chị nhắc anh uống sữa. 12h điện thoại nhắc anh đừng bỏ bữa trưa. Đợt anh bị ho kéo dài, ngày nào chị cũng nhắc anh uống thuốc. Còn cô thì chỉ bảo anh ráng nhịn uống nước đá vì cô biết anh không thể nào uống nước không lạnh. Thậm chí còn đòi anh đưa đi ăn kem để ăn mừng sự kiện cả cô cũng bị viêm họng.

- “Ôi thèm kem bạc hà quá đi!”

Cô biết anh đang cố làm cô vui sau tiếng báo tin nhắn vừa rồi. Chẳng bao giờ cô bảo với anh là cô buồn vì điều đấy cả. Bởi cô đã chấp nhận là người thứ hai yêu anh, sau chị ấy. Đã có lúc cô nghĩ mình có thể đánh đổi tất cả để anh chỉ là của riêng cô, hoặc chí ít nếu cô có thể xuất hiện trước mặt anh trước chị ấy, chắc chắn mọi chuyện sẽ khác. Có lúc trong giây phút ích kỷ, cô ước giá như anh bớt thành công đi một ít, bớt đáng yêu đi một ít, như thế có thể chị ấy sẽ không còn ở bên anh nữa, và chỉ còn một mình cô ở lại. Nhưng rồi cô lại nhanh chóng xua tan cái ý nghĩ ấy đi vì như thế thật bất công cho anh quá.



Anh quyết định tắt máy điện thoại.

Đây là lần đầu tiên cô ra Biển cùng anh. Cô đang thực hiện lời hứa của mình năm xưa khi đưa anh ra trước Biến. “Trông thấy anh rồi chứ Biển? Là người em yêu vô cùng.” Rồi cô đưa máy ảnh lên, hướng ống kính vào mình rồi nép thật sát vào anh. Cô thích chụp ảnh, nhưng chưa bao giờ để anh chụp ảnh cho cô.

- “Em không muốn phải đứng một mình mà không có anh bên cạnh.”

Và anh lại ôm cô vào lòng, đặt khẽ lên trán một nụ hôn. Rất ấm.

Cô nhón chân thật khẽ. Anh đang ngủ. Hai má anh đỏ ửng hệt như khi vừa mới uống xong hai cốc bia. Cô yêu gương mặt anh lúc này mặc dù chẳng thích anh uống bia nhiều tẹo nào. Cô khẽ tiến đến đầu giường, buộc lại những sợi tóc con đang rơi hai bên má, mím chặt môi và hít thật sâu, khe khẽ cúi gần sát mặt anh. Cô hầu như nín thở. Môi cô chạm vào môi anh, rất nhẹ. Cô nghe được hơi thở đều đều của anh phả vào cổ cô. Cô nhớ đến bộ phim “Người nhện” có cảnh cô gái hôn người nhện khi anh ta đang bị treo ngược trên cây.

“Thế em cho anh là Người nhện à?” – anh vẫn không mở mắt.

Ngượng ngùng như đứa trẻ bị bắt gặp đang ăn vụng, nhưng bàn tay của anh đã không cho môi cô rời khỏi anh khi ôm lấy đầu cô một cách dứt khoát.

“Nếu thế thì anh thích bị treo ngược suốt đời.”

***

Tỉnh giấc khi trời vẫn còn tờ mờ sáng, cô nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay anh. Không động đậy, không cựa mình, cô nằm yên nghe tiếng Biển hòa vào từng nhịp thở của anh. Cô nghe cả mùi thơm của anh, một mùi thơm mà có lẽ suốt cả cuộc đời này không bao giờ cô quên.

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang suy nghĩ của cô. Cô vội khẽ rời khỏi vòng tay anh. Là một người bạn thân của anh mà cô đã từng gặp gọi. Cô hơi ngạc nhiên nhưng rồi nhớ ra rằng anh đã tắt điện thoại từ sau tin nhắn sáng qua. Cô được báo rằng chị ấy hiện đang trong viện, phải mổ, một ca mổ tim khá quan trọng và mọi người không tài nào liên lạc được với anh.

Cô mang theo máy ảnh, một mình đi ra Biển.





Anh tỉnh giấc mà không thấy cô. Đoán rằng cô đang chụp cảnh Biển ngoài kia, anh chạy dọc bờ biển kiếm tìm trong vô vọng. Anh đã trông thấy dấu chân cô trên cát, từ cửa phòng dẫn ra Biển. Và rồi anh cũng đã thấy dấu chân cô đi trở lại phòng. Chắc cô lại đùa với anh đây mà, anh bật cười. Cô có lúc nũng nịu như một đứa trẻ, có lúc già dặn như một phụ nữ từng trải, nhưng lúc nào cũng vô cùng quyến rũ, từ cái cách cô nhìn anh, cách cô nói chuyện với anh, cách cô quan tâm đến anh, cách cô hôn anh, thậm chí trong từng sms cô gửi, vô cùng đặc biệt và lôi cuốn. Ở bên cô, anh hoàn toàn thoát khỏi hình ảnh gò bó nơi công sở của mình, cô dạy anh nói tiếng lóng và rồi cả hai bật cười như nắc nẻ khi anh thực tập nó với cô.


Suy nghĩ của anh dừng lại nơi chiếc bàn khi anh đặt chân đến cửa phòng. Là chiếc máy ảnh của cô mà chỉ mấy phút trước trong lúc vội chạy ra Biển anh đã không để ý đến. Không bao giờ cô đi đâu mà không mang theo máy ảnh – một thói quen và cũng để phục vụ cho sở thích chụp ảnh của cô.

Anh muốn xem trong lúc anh ngủ cô đã chụp được những gì.

... Là cảnh cô ngồi một mình trước Biển, nhoẻn miệng cười. Nhưng đôi mắt rất buồn. Anh đọc được điều đó.

Anh chỉnh máy ảnh cho chạy tiếp, nhưng không còn một tấm ảnh nào, không thấy cả tấm cô và anh hôm qua khi vừa đến Biển.

Anh bắt đầu có linh cảm không hay.

Anh tìm điện thoại gọi cho cô. Hai tin nhắn đang chờ khi anh vừa mở máy.

Tin nhắn đầu tiên: “Em phải vào viện. Tim em không được khỏe. Anh đang ở đâu? Em rất cần anh”.

Tin thứ hai: “Anh ơi, em chụp ảnh một mình trông cũng ổn đấy chứ?! Không có anh em vẫn ổn mà. Nhớ uống sữa mỗi ngày. Sữa sẽ tốt cho anh hơn kem bạc hà!”.
more.
Credits Credits